Nhân sâm từ ngàn đời trước cho đến nay vẫn được xem là loại dược liệu quý cải thiện sức khỏe vô cùng tốt. Nhưng nhiều người vẫn chưa biết được cụ thể nhân sâm là gì? Có thành phần và công dụng gì? Phương Đông và phương Tây nhìn nhận về nhân sâm thế nào? Thực chất Nhân sâm là gì? Tên khoa học của nhân sâm gọi là: Panax ginseng, nó thuộc họ Ngũ Gia Bì (Araliaceae). Nhân sâm là thực vật mọc hoang và trồng của vùng Cao Ly nay là CHDCND Triều Tiên và Hàn Quốc. Ở Trung Quốc có 2 tỉnh có nhân sâm là miền Đông Bắc bao gồm: Liêu Ninh và Cát Lâm. Ở Liên Bang Nga cũng có sâm ở miền Viễn Đông nhưng trên thị trường người ta chỉ chuộng dùng nhân sâm có xuất xứ từ Hàn Quốc và Triều Tiên. Chúng có tên chung là Sâm Cao Ly. Có những loại sâm nào? Theo lịch sử y học cổ truyền Trung Quốc từ khoảng 3.000 năm trước Công Nguyên, Nhân Sâm đã được truyền miệng đến như một thần dược trong cuốn “Thần nông bản thảo” của vua Thần Nông. Nó có tại nhiều quốc gia như: Ấn Độ, Nhật Bản, Triều Tiên, Vùng Viễn Đông Nga, Vùng Bắc Mỹ (Hoa Kỳ) nhưng nổi tiếng nhất vẫn là Sâm của Triều Tiên, nhân sâm Hàn Quốc. Khi viết về nhân sâm chúng ta thường dùng từ Ginseng để diễn tả chung về loại thực vật này , đôi khi ta cảm thấy hơi rối bởi vì sâm là một từ để chỉ định nhiều loại thảo dược khác nhau như: ★ Sâm Hàn Quốc, sâm Trung Quốc được gọi chung là Panax Ginseng. ★ Sâm Mỹ còn gọi là Panax Quinquefolium L. ★ Sâm ở Siberia gọi là Eleutherococcus Senticosus. Ba loại nhân sâm này hoàn toàn khác nhau về nhiều đặc điểm như hình dạng , thuộc tính, tính chất, mỗi loại trồng ở những vùng khác nhau cho ra một loại nhân sâm có công dụng khác nhau và hàm lượng tinh chất nhân sâm cũng khác nhau. Có thể dùng phần nào của nhân sâm? Từ xa xưa đến nay, các bộ phận của sâm được dùng gồm: rễ và củ. Củ nhân sâm có màu sắc vàng, nâu mềm, vỏ màu vàng có vân ngang, thẳng không nhăn nheo, cứng chắc, mùi thơm đặc biệt. Rễ sâm có hình dạng ngoằn nghèo dài cắm xuống đất để hút chất dinh dưỡng, những cây nhân sâm có bộ rễ tươi tốt đều dài hơn so với bình thường. Khi đào sâm lên người thợ thường đào hết lớp đất để tận dụng được phần rễ sâm. Nhân sâm dưới góc nhìn của các nền văn hóa như thế nào? Người ta kể rằng khi thế giới được thành lập thì ánh sáng đập vào lòng đất đã tạo ra một năng lượng khổng lồ chất chứa vào trong rễ cây nhân sâm. Và từ đó biết bao nhiêu là huyền thoại thêu dệt quanh chuyện cây nhân sâm. Giữa 2 nền văn hóa khác nhau này thì nhân sâm được xem như thế nào? Văn hóa phương Tây với nhân sâm Theo cách nhìn của một người theo văn hóa Tây u thì họ thấy rằng sâm không thấy có tác dụng gì rõ ràng. Thật vậy tác dụng sâm không nhanh và rõ ràng như thuốc tây y. Nếu bạn cần một chất có tác dụng nhanh như caffeine hay amphetamine thì bạn nên tìm kiếm cái gì khác bởi vì đây không là cơ chế tác dụng của nó. Đến năm 1716 phát hiện ra cây sâm Mỹ Panax Quinquefolium khi Đức Cha Joseph Lafitau ghi nhận hình thể một dược thảo có hình dáng y hệt cây nhân sâm tại Trung Hoa và cũng thấy có nhiều tác dụng tốt cho sức khỏe: tăng sinh lực, giảm mệt mỏi, làm hưng phấn. Nhân sâm là một trong những thảo dược được nghiên cứu rộng rãi nhất. Các nghiên cứu gần đây cho thấy nhân sâm có tác dụng giống nội tiết từ vỏ của tuyến thượng thận để đối phó với stress. Văn hóa phương Đông với nhân sâm Đối với người Trung Hoa, sâm là chất bổ dưỡng tối ưu cho điều trị lẫn phòng ngừa một số lớn bệnh tật. Nếu sử dụng lâu dài hàng ngày thì làm tăng tuổi thọ và một cách nào đó mọi văn hóa đều đi tìm nguồn suối của tuổi trẻ. Người Trung Hoa tin rằng nó nằm trong sâm. Và ngoài tác dụng đặc biệt của nó, người ta còn nghĩ rằng dạng đặc biệt của cây nhân sâm cũng gợi ý cho chúng ta vô số những điều kỳ diệu về sâm. Như ta biết tuyến thượng thận còn tiết ra nội tiết điều hòa đường huyết và điều...
18/04/2016
Đọc thêm »